Phỏng
theo truyện ngắn (Ngủ nhờ- củaThọ Lộc )
Những dòng sau đây chỉ có bảy phần là thực, còn ba phần là hư. Ai tin thì tin, ai không tin thì …
Một ngày trung tuần tháng 8 năm ngóai (2009) bạn bè bọn tôi , thời cấp 3 Đồng Hới í ới gọi nhau , hẹn cùng đến nhà Thu , một người bạn cùng lớp . Đây cũng là lời mời và đề nghị của chính Thu , còn lý do vì sao thì hạ hồi phân giải . Trước hết chỉ biết nhân dịp có Thọ Lộc từ Quy Nhơn và Ninh xuân Võ từ Huế vào. Với tôi cái tên Ninh xuân Võ thì còn nhớ mài mại vì hắn ở Đồng Hới từ nhỏ , còn Thọ Lộc thì chỉ mới gặp lại và biết hắn trước khi diễn ra hội khóa cấp 3 một thời gian ngắn . Hơn nữa , chúng tôi học chung với nhau đã khá lâu , từ những năm 1971- 1972 và không gặp nhau từ đó đến nay , kể thì cũng gần 40 năm rồi , không rõ cuộc gặp sẽ diễn ra như thế nào !Nhưng không sao , mọi việc rồi cũng sẽ đến .
Thu là cái tên mà hồi học cấp 3 có lẽ nhiều người biết , vì cái Thị xã nho nhỏ , be bé của chúng tôi chỉ có một trường cấp 3 , học sinh từ các địa phương xung quanh Thị xã đều học chung ngôi trường này, lại sàn sàn tuổi nhau nên chơi thân với nhau là chuyện thường . Với lại Thu cũng trắng trẻo , có chút nhan sắc , tuy chưa nằm trong tốp ten của trường nhưng ít nhất cũng lọt vào mắt xanh của nhiều chàng trồng cây si thuở đó , thậm chí có cả mấy sinh viên vừa tốt nghiệp đại học sư phạm từ Hà nội , Vinh về làm “ tháo giày” của trường . Tôi thì không nằm trong diện đó , vì tuy sàn sàn tuổi nhau nhưng bọn con trai có lẽ chậm phát triển tâm sinh lý cũng như cơ thể có phát triển thì cũng ít bộc lộ ra ngòai bằng con gái. Điều này có lẻ ai cũng công nhận!
Thu có một chị gái , chị gái Thu tên Thụ và chỉ lớn hơn Thu một tuổi , học trên một lớp, lại làm lớp trưởng nên cũng khá nổi tiếng . khóa học trò cấp 3 ngày đó , nay nhắc tên chị em Thu và Thụ vẫn nhiều người còn nhớ.
Thu vào thành phố Hồ Chí Minh công tác đã từ rất lâu, nhưng ít ai biết chỗ ở và nơi làm việc của hắn . Chỉ biết hắn là bác sỉ , đang công tác tại thành phố này. Tôi , được bạn bè cho là thổ địa vì vào sau ngày Sài gòn giải phóng , tuy biết bệnh viện nơi hắn làm việc –thậm chí , đến đó để khám sức khỏe , biết nó ở đó nhưng không hỏi ! ngu gì hỏi , nhở hắn ngó lơ …. Rồi hỏi lại mình: Kiếm ai hoặc cần gì , có quê không ! Ấy vậy mà sau kỳ hội khóa vừa rồi ( hắn có về) và nay thì … trân trọng …kêu bạn bè đến nhà chơi .
Vì không ai biết nhà , chỉ biết số nên bạn bè phải í ới gọi nhau hỏi đường , hỏi số điện thọai để liên lạc khi cần thiết . Tôi đi cùng Dõan Nguyễn , mà nó cũng không không rành đường bằng tôi cho lắm . Vì vậy Tôi phải tiên phong chạy trước để dò đường . Có điều , nhà Thu cũng dể kiếm , nếu biết trước tên đường củ nhà nó là H V H , Nay đổi thành một tên khác .
Đến nơi , mọi người đã tương đối đầy đủ .Ngoài chủ nhân còn có hai nhân vật quan trọng , nhưng quen biết đó là Thọ Lộc và Ninh Xuân Võ như đã nói ở phần trên. Ngòai ra còn có Lê Na , người có giọng cười độc nhất vô nhị , trời nghiêng núi ngã . chẳng kém gì tiếng cười cũa cô ca sĩ họ Siu tên Bleet của đại ngàn Tây Nguyên , đến từ quận 4 cùng con trai kiêm nhiệm làm phó nháy . Rồi Phan Vĩ , thằng bạn thân cũa tôi từ nhỏ , nhà ở Tân bình củng đã có mặt . Mà không hiểu sao , hôm ấy nó đến sớm thế , chứ mọi lần khác nó là thằng đến sau và chỉ cùng một lý do (họp cấp ủy, họp chi bộ ) kể cả sau 17 giờ .
Thức ăn được bày biện nhiều lại bắt mắt , chứng tỏ chủ nhân có sự chuẩn bị khá chu đáo .Tiếng lóc cóc , lụp bụp khui bia , mở bia và cụng ly vừa bắt đầu thì có tiếng diện thọai reo (gọi vào máy cũa Dõan ) cùng tiếng chuông gọi cữa. Thì ra Hòang Nuôn đến , gọi cửa mãi không ai nghe nên gọi điện thọai . Hắn không rành đường ,mà giờ đó , kẹt đường là chuyện bình thường của thành phố này . biết vậy nhưng Dõan vẫn chơi cho Nuôn một câu : My quen ngồi xe hơi có người lái quen rồi nên đến trể là phải . Nuôn chỉ cười mà không thanh minh , thanh nga gì cả .
Bữa tiệc diễn ra rất vui vẽ , bao nhiêu chuyện cũ chuyện mới cứ thế tuôn ra . mỗi người một chuyện , tưởng như không hết . Nhất là chuyện bạn bè xưa , chuyện hội khóa mới diễn ra trước đó không lâu . Lại có cả tiết mục tự bạch , thổ lộ tình cảm thời học trò với nhau , giửa “tháo giày’’ với học trò ra sao . Đang lúc vui vẽ tột độ thì chủ nhà mở tủ lấy ra một tập giấy học trò đã quá củ (một tập) rồi đánh đố hỏi cái gì ? Liền đó , Nàng rút một tờ giơ lên rồi trịnh trọng tuyên bố :Đây là bức thư tình , của một người , đang có mặt tại đây gửi cho mình khi đang học cấp ba , lớp … Ai , xin tự nhận trước . Mấy thằng nhìn nhau có vẻ thăm dò và hy vọng một cánh tay giơ lên hoặc một tiếng You nào đó . Nhưng không hề , tất cả đều im lặng . Võ nhận bức thư ấy từ Thu rồi chuyển cho Thọ Lộc , Dõan liếc nhìn nhận ra nét chữ và khẳng định một cách chắc chắn tác giả không ai khác ngòai Phan Vĩ . Mà đúng vậy , đây là bức thư tình mà Vĩ gửi cho Thu vào năm 1973 , không phải đang học cấp 3 mà vừa tốt nghiệp cấp 3 cách đây 37 năm . Với dòng mở đầu : Đồng sơn ngày…Tháng … năm 1973.
Thu thương nhớ của Vĩ …. (quá mùi mẩn )
Thọ Lộc đã đọc trong tiếng vỗ tay , bàn tán và cả tiếng cười kiểu Siu-ble Lê Na dành cho Vĩ. Bức thư không chỉ mùi mẩn mà còn có những từ ngữ rất khốc liệt , rất rùng rợn . Không ngờ ngày đó tên này có vẻ hiền lành , thậm chí có người bảo hắn cù lần vậy mà yêu đương sớm sủa và mảnh liệt đến vậy. Mọi người hỏi nó là đã viết bao nhiêu bức thư kiểu đó và ngòai gửi cho Thu còn gửi cho ai nữa .Nó chỉ đỏ mặt , không nói nên lời vì im lặng lúc này đối với nó là vàng . Nuôn chất vấn Thu , hồi nớ mi có yêu thương thằng Ni không ? Thu giả ngơ … không trả lời . Tôi nghĩ thầm , Thu lôi ra một tập chứ đâu một bức ! Hãy đợi đấy . Người viết bài này đã được nghe Thọ Lộc đọc tòan bộ bức thư cũng như trực tiếp đọc hết cả bức thư đó và có ý muốn xin đăng bức thư này cho bạn bè cùng xem , để nhớ một thời xuân trẻ , giữa mưa bom bão đạn mà tình bạn , tình yêu và tình người luôn nồng ấm của đám học trò cấp 3 Đồng Hới . Chắc không được vì theo Thu , cái gì đã “bật mí” rồi thì không còn bí mật nữa …Và Hãy đợi đấy . Một ngày không xa , nếu có dịp biết đâu Thu sẽ lộ thêm vài ba bí mật nữa mà chắc chắn sẽ ly kỳ hấp dẩn hơn , khi đó thư của Vĩ trở thành lạc hậu . Nhưng dù lạc hậu thì thư của Vĩ ít nhất cũng là lá thư tiên phong mở đường đi về phía ngược thời gian . Không biết lời trong thư của Vĩ có thật lòng và thổn thức từ trái tim hay chỉ là ý nghĩ bột phát của đứa con nít mới lớn mà nó bay bướm và lãng mạn lắm , là những lời thề non , hẹn biển , là hạnh phúc bồng bềnh như vờn như múa…Và biết đâu cái hội chứng sau hội khóa tháng 7 vừa xong sẽ đến hội chứng tiếp theo , lúc đó đám con gái sồn sồn thi nhau công bố những bức thư khác của mình , sẽ lộ ra thêm nhiều chàng si cở cây đa , cây đề hơn cả Vĩ . Mà cũng chẳng dấu diếm gì tôi , Vĩ còn cho biết : thằng Qua anh nó thậm chí Đức Hòan, người bà con cũa nó cũng có thư đến địa chỉ trên . Không tin hỏi Thu sẽ rõ.
Cuộc sống ơi , ta mến yêu người.
Qua bao thăng trầm của cuộc đời, qua bao lửa đạn của chiến tranh , qua bao dự thiên di của cuộc sống và sau gần bốn chục năm ròng . Người viết và người nhận, giữ thư vẫn hiển hiện trong cuộc sống đời thường , mỗi người một công việc , một gia đình riêng , và trong bao bộn bề công việc , thỉnh thõang bạn bè bớt chút thời gian ôn chuyện ngày xữa ngày xưa , kể cũng thú vị … Hồi nớ vui hè , khi ta đã lớn , chuyện ngày xưa cái gì CŨNG VUI . Xin tạm dừng câu chuyện về bức thư tình của Vĩ gửi cho Thu tại đây và giới thiệu tiếp ! Bức thư tình sau đây , không phải bảy thực ba hư mà là hư hư, thực thực .
Bức thư tình cách đây đúng 30 năm
Sau cuộc gặp trên , tình cờ Tui nhận được thư của tui gửi cho Nàng cách đây vừa đúng 30 năm , thư đề ngày 6 tháng 1 năm 198…người nhận thư tui là Ngút Ngàn . Xin tiết lộ , Ngút Ngàn chẳng qua là bút danh của Nàng khi còn là sinh viên , còn tên thật :Xuân , Hạ , Thu, Đông . Một trong bốn cái tên mùa trong năm , ắt có tên Nàng . Mà ngày đó , cả Tui và Nàng không còn nhỏ dại gì nửa , Tui đã có việc làm ổn định còn Nàng đã là cán bộ của một ngân hàng lại đang theo học tại chức năm cuối .
“Đêm qua , Anh không tài nào chợp mắt được , sáng nay Anh nghỉ việc để viết đến Em nhữngdòng tâm sự này – Anh gửi đến Em tất cả tâm tình ….vì ngày đó trong lòng Anh có hình bóng của Em . Nếu khỏang thời gian kể từ đó đến nay chẳng dài bao nhiêu so với tình cảm con ngừơi, nhưng đó là những bước nhảy vọt đáng kể trong tình cảm cũa Anh đối với Em, Anh dành cho Em tất cả …
Em !khó có thể cắt nghĩa được thế nào là tình yêu và tình yêu cũa Anh đến tự lúc nào, có thể ( nếu có) thì có nguyên nhân sâu xa … Riêng trong trường hợp đối với Anh – thú thật nhé – Anh yêu Em ngay trong lần tiếp xúc đầu tiên … và ngay lúc gặp Em lần đầu.
Cuộc đời của Anh đã phải sống nhiều nơi…Qua mổi nơi, mỗi miền đều có những kỷ niệm khác nhau , buồn vui lẫn lộn. Cho đến bây giờ , phãi chăng là phút chót của lòng Anh , niềm vui và hạnh phúc ? Kể gì với Em về những kỷ niệm của Anh(của riêng Anh) và những kỷ niệm về Em . Ngắn ngủi thật ,…
Những lúc gần Em , những lúc bên Em Anh đã nghe Em nói những suy nghĩ của Em……thì ý nghĩa của hai tiếng hạnh phúc trong Anh mới sâu lắng vô cùng.
Tb:(nếu em không thấy cần phải giử thư này thì trả lại cho Anh)
(M đã để thư dưới gối ngủ làm nhàu thư ANH –ANH THÔNG CẢM NHÉ)
HỒI ÂM
Đêm 07-01-198…
Anh !
Ngôn ngữ ru ngủ cũa tình người , một phút tái tê lan dần trong con tim và trí óc . Em muốn nuốt trọn những tận cùng trong trang thư tâm huyết Anh gửi đến cho Em và có phải không khi người ta muốn nói…là lúc người ta không còn nói gì được nữa phải không Anh.
Bây chừ là đêm đã thật khuya , trước mặt và sau lưng đã vắng ngắt, im lìm. Anh cũng đã chìm vào giấc ngủ thật bình yên , Em vẫn ngồi đây nơi Anh đã quen thuộc , em buồn làm sao Anh ơi. Sao E.. không là E… nữa nhỉ - làm viên đá cuội trải đường cho mây lang thang , cất lên tiếng nhạc dịu dàng cho đôi tình nhân buổi chiều nhạt nắng – sao E… không là bóng râm để người ẩn nấp để được cười mỉm đong đưa
Thương yêu và lo lắng ? ưu phiền và đắn đo giữa tình yêu và lý trí … Tình yêu nếu không phải là hy sinh , chịu đựng? Nếu không là sống cho nhau – sống vì nhau thì còn mục đích gì nữa không Anh …. Và : …Viết đến Anh trong đêm chắc không tránh khỏi nhiều vụng vỡ, Anh cảm thông và hứa sẽ viết đến Anh nhiều hơn trong những ngày sau tập trung học để ý thức : Sống cho ra sống , yêu cho ra yêu,…được đầy trong ý vị sống của Em
Ba mươi năm đã trôi qua, bức thư tình Tôi viết cho Nàng (ngày 6/1/198..) và bức thư hồi âm của Nàng gửi cho Tôi , ngày hôm sau (đêm 7/1/198..) bằng giấy học trò , đều đã ố vàng theo thời gian . Nay Nàng còn nhớ hay không ? Và hôm nay , ngày 7 tháng 1 năm 2011 Là ngày sinh nhật con trai Nàng . Viết bài này , xin gửi đến Nàng và con trai …một lẳng hoa tươi thắm.
-----------------------------------------------------------------------------
Tp Hồ Chí Minh ngày 07 tháng 01 năm 2011
Phạm Nguyễn Như Tòan
Những dòng sau đây chỉ có bảy phần là thực, còn ba phần là hư. Ai tin thì tin, ai không tin thì …
Một ngày trung tuần tháng 8 năm ngóai (2009) bạn bè bọn tôi , thời cấp 3 Đồng Hới í ới gọi nhau , hẹn cùng đến nhà Thu , một người bạn cùng lớp . Đây cũng là lời mời và đề nghị của chính Thu , còn lý do vì sao thì hạ hồi phân giải . Trước hết chỉ biết nhân dịp có Thọ Lộc từ Quy Nhơn và Ninh xuân Võ từ Huế vào. Với tôi cái tên Ninh xuân Võ thì còn nhớ mài mại vì hắn ở Đồng Hới từ nhỏ , còn Thọ Lộc thì chỉ mới gặp lại và biết hắn trước khi diễn ra hội khóa cấp 3 một thời gian ngắn . Hơn nữa , chúng tôi học chung với nhau đã khá lâu , từ những năm 1971- 1972 và không gặp nhau từ đó đến nay , kể thì cũng gần 40 năm rồi , không rõ cuộc gặp sẽ diễn ra như thế nào !Nhưng không sao , mọi việc rồi cũng sẽ đến .
Thu là cái tên mà hồi học cấp 3 có lẽ nhiều người biết , vì cái Thị xã nho nhỏ , be bé của chúng tôi chỉ có một trường cấp 3 , học sinh từ các địa phương xung quanh Thị xã đều học chung ngôi trường này, lại sàn sàn tuổi nhau nên chơi thân với nhau là chuyện thường . Với lại Thu cũng trắng trẻo , có chút nhan sắc , tuy chưa nằm trong tốp ten của trường nhưng ít nhất cũng lọt vào mắt xanh của nhiều chàng trồng cây si thuở đó , thậm chí có cả mấy sinh viên vừa tốt nghiệp đại học sư phạm từ Hà nội , Vinh về làm “ tháo giày” của trường . Tôi thì không nằm trong diện đó , vì tuy sàn sàn tuổi nhau nhưng bọn con trai có lẽ chậm phát triển tâm sinh lý cũng như cơ thể có phát triển thì cũng ít bộc lộ ra ngòai bằng con gái. Điều này có lẻ ai cũng công nhận!
Thu có một chị gái , chị gái Thu tên Thụ và chỉ lớn hơn Thu một tuổi , học trên một lớp, lại làm lớp trưởng nên cũng khá nổi tiếng . khóa học trò cấp 3 ngày đó , nay nhắc tên chị em Thu và Thụ vẫn nhiều người còn nhớ.
Thu vào thành phố Hồ Chí Minh công tác đã từ rất lâu, nhưng ít ai biết chỗ ở và nơi làm việc của hắn . Chỉ biết hắn là bác sỉ , đang công tác tại thành phố này. Tôi , được bạn bè cho là thổ địa vì vào sau ngày Sài gòn giải phóng , tuy biết bệnh viện nơi hắn làm việc –thậm chí , đến đó để khám sức khỏe , biết nó ở đó nhưng không hỏi ! ngu gì hỏi , nhở hắn ngó lơ …. Rồi hỏi lại mình: Kiếm ai hoặc cần gì , có quê không ! Ấy vậy mà sau kỳ hội khóa vừa rồi ( hắn có về) và nay thì … trân trọng …kêu bạn bè đến nhà chơi .
Vì không ai biết nhà , chỉ biết số nên bạn bè phải í ới gọi nhau hỏi đường , hỏi số điện thọai để liên lạc khi cần thiết . Tôi đi cùng Dõan Nguyễn , mà nó cũng không không rành đường bằng tôi cho lắm . Vì vậy Tôi phải tiên phong chạy trước để dò đường . Có điều , nhà Thu cũng dể kiếm , nếu biết trước tên đường củ nhà nó là H V H , Nay đổi thành một tên khác .
Đến nơi , mọi người đã tương đối đầy đủ .Ngoài chủ nhân còn có hai nhân vật quan trọng , nhưng quen biết đó là Thọ Lộc và Ninh Xuân Võ như đã nói ở phần trên. Ngòai ra còn có Lê Na , người có giọng cười độc nhất vô nhị , trời nghiêng núi ngã . chẳng kém gì tiếng cười cũa cô ca sĩ họ Siu tên Bleet của đại ngàn Tây Nguyên , đến từ quận 4 cùng con trai kiêm nhiệm làm phó nháy . Rồi Phan Vĩ , thằng bạn thân cũa tôi từ nhỏ , nhà ở Tân bình củng đã có mặt . Mà không hiểu sao , hôm ấy nó đến sớm thế , chứ mọi lần khác nó là thằng đến sau và chỉ cùng một lý do (họp cấp ủy, họp chi bộ ) kể cả sau 17 giờ .
Thức ăn được bày biện nhiều lại bắt mắt , chứng tỏ chủ nhân có sự chuẩn bị khá chu đáo .Tiếng lóc cóc , lụp bụp khui bia , mở bia và cụng ly vừa bắt đầu thì có tiếng diện thọai reo (gọi vào máy cũa Dõan ) cùng tiếng chuông gọi cữa. Thì ra Hòang Nuôn đến , gọi cửa mãi không ai nghe nên gọi điện thọai . Hắn không rành đường ,mà giờ đó , kẹt đường là chuyện bình thường của thành phố này . biết vậy nhưng Dõan vẫn chơi cho Nuôn một câu : My quen ngồi xe hơi có người lái quen rồi nên đến trể là phải . Nuôn chỉ cười mà không thanh minh , thanh nga gì cả .
Bữa tiệc diễn ra rất vui vẽ , bao nhiêu chuyện cũ chuyện mới cứ thế tuôn ra . mỗi người một chuyện , tưởng như không hết . Nhất là chuyện bạn bè xưa , chuyện hội khóa mới diễn ra trước đó không lâu . Lại có cả tiết mục tự bạch , thổ lộ tình cảm thời học trò với nhau , giửa “tháo giày’’ với học trò ra sao . Đang lúc vui vẽ tột độ thì chủ nhà mở tủ lấy ra một tập giấy học trò đã quá củ (một tập) rồi đánh đố hỏi cái gì ? Liền đó , Nàng rút một tờ giơ lên rồi trịnh trọng tuyên bố :Đây là bức thư tình , của một người , đang có mặt tại đây gửi cho mình khi đang học cấp ba , lớp … Ai , xin tự nhận trước . Mấy thằng nhìn nhau có vẻ thăm dò và hy vọng một cánh tay giơ lên hoặc một tiếng You nào đó . Nhưng không hề , tất cả đều im lặng . Võ nhận bức thư ấy từ Thu rồi chuyển cho Thọ Lộc , Dõan liếc nhìn nhận ra nét chữ và khẳng định một cách chắc chắn tác giả không ai khác ngòai Phan Vĩ . Mà đúng vậy , đây là bức thư tình mà Vĩ gửi cho Thu vào năm 1973 , không phải đang học cấp 3 mà vừa tốt nghiệp cấp 3 cách đây 37 năm . Với dòng mở đầu : Đồng sơn ngày…Tháng … năm 1973.
Thu thương nhớ của Vĩ …. (quá mùi mẩn )
Thọ Lộc đã đọc trong tiếng vỗ tay , bàn tán và cả tiếng cười kiểu Siu-ble Lê Na dành cho Vĩ. Bức thư không chỉ mùi mẩn mà còn có những từ ngữ rất khốc liệt , rất rùng rợn . Không ngờ ngày đó tên này có vẻ hiền lành , thậm chí có người bảo hắn cù lần vậy mà yêu đương sớm sủa và mảnh liệt đến vậy. Mọi người hỏi nó là đã viết bao nhiêu bức thư kiểu đó và ngòai gửi cho Thu còn gửi cho ai nữa .Nó chỉ đỏ mặt , không nói nên lời vì im lặng lúc này đối với nó là vàng . Nuôn chất vấn Thu , hồi nớ mi có yêu thương thằng Ni không ? Thu giả ngơ … không trả lời . Tôi nghĩ thầm , Thu lôi ra một tập chứ đâu một bức ! Hãy đợi đấy . Người viết bài này đã được nghe Thọ Lộc đọc tòan bộ bức thư cũng như trực tiếp đọc hết cả bức thư đó và có ý muốn xin đăng bức thư này cho bạn bè cùng xem , để nhớ một thời xuân trẻ , giữa mưa bom bão đạn mà tình bạn , tình yêu và tình người luôn nồng ấm của đám học trò cấp 3 Đồng Hới . Chắc không được vì theo Thu , cái gì đã “bật mí” rồi thì không còn bí mật nữa …Và Hãy đợi đấy . Một ngày không xa , nếu có dịp biết đâu Thu sẽ lộ thêm vài ba bí mật nữa mà chắc chắn sẽ ly kỳ hấp dẩn hơn , khi đó thư của Vĩ trở thành lạc hậu . Nhưng dù lạc hậu thì thư của Vĩ ít nhất cũng là lá thư tiên phong mở đường đi về phía ngược thời gian . Không biết lời trong thư của Vĩ có thật lòng và thổn thức từ trái tim hay chỉ là ý nghĩ bột phát của đứa con nít mới lớn mà nó bay bướm và lãng mạn lắm , là những lời thề non , hẹn biển , là hạnh phúc bồng bềnh như vờn như múa…Và biết đâu cái hội chứng sau hội khóa tháng 7 vừa xong sẽ đến hội chứng tiếp theo , lúc đó đám con gái sồn sồn thi nhau công bố những bức thư khác của mình , sẽ lộ ra thêm nhiều chàng si cở cây đa , cây đề hơn cả Vĩ . Mà cũng chẳng dấu diếm gì tôi , Vĩ còn cho biết : thằng Qua anh nó thậm chí Đức Hòan, người bà con cũa nó cũng có thư đến địa chỉ trên . Không tin hỏi Thu sẽ rõ.
Cuộc sống ơi , ta mến yêu người.
Qua bao thăng trầm của cuộc đời, qua bao lửa đạn của chiến tranh , qua bao dự thiên di của cuộc sống và sau gần bốn chục năm ròng . Người viết và người nhận, giữ thư vẫn hiển hiện trong cuộc sống đời thường , mỗi người một công việc , một gia đình riêng , và trong bao bộn bề công việc , thỉnh thõang bạn bè bớt chút thời gian ôn chuyện ngày xữa ngày xưa , kể cũng thú vị … Hồi nớ vui hè , khi ta đã lớn , chuyện ngày xưa cái gì CŨNG VUI . Xin tạm dừng câu chuyện về bức thư tình của Vĩ gửi cho Thu tại đây và giới thiệu tiếp ! Bức thư tình sau đây , không phải bảy thực ba hư mà là hư hư, thực thực .
Bức thư tình cách đây đúng 30 năm
Sau cuộc gặp trên , tình cờ Tui nhận được thư của tui gửi cho Nàng cách đây vừa đúng 30 năm , thư đề ngày 6 tháng 1 năm 198…người nhận thư tui là Ngút Ngàn . Xin tiết lộ , Ngút Ngàn chẳng qua là bút danh của Nàng khi còn là sinh viên , còn tên thật :Xuân , Hạ , Thu, Đông . Một trong bốn cái tên mùa trong năm , ắt có tên Nàng . Mà ngày đó , cả Tui và Nàng không còn nhỏ dại gì nửa , Tui đã có việc làm ổn định còn Nàng đã là cán bộ của một ngân hàng lại đang theo học tại chức năm cuối .
“Đêm qua , Anh không tài nào chợp mắt được , sáng nay Anh nghỉ việc để viết đến Em nhữngdòng tâm sự này – Anh gửi đến Em tất cả tâm tình ….vì ngày đó trong lòng Anh có hình bóng của Em . Nếu khỏang thời gian kể từ đó đến nay chẳng dài bao nhiêu so với tình cảm con ngừơi, nhưng đó là những bước nhảy vọt đáng kể trong tình cảm cũa Anh đối với Em, Anh dành cho Em tất cả …
Em !khó có thể cắt nghĩa được thế nào là tình yêu và tình yêu cũa Anh đến tự lúc nào, có thể ( nếu có) thì có nguyên nhân sâu xa … Riêng trong trường hợp đối với Anh – thú thật nhé – Anh yêu Em ngay trong lần tiếp xúc đầu tiên … và ngay lúc gặp Em lần đầu.
Cuộc đời của Anh đã phải sống nhiều nơi…Qua mổi nơi, mỗi miền đều có những kỷ niệm khác nhau , buồn vui lẫn lộn. Cho đến bây giờ , phãi chăng là phút chót của lòng Anh , niềm vui và hạnh phúc ? Kể gì với Em về những kỷ niệm của Anh(của riêng Anh) và những kỷ niệm về Em . Ngắn ngủi thật ,…
Những lúc gần Em , những lúc bên Em Anh đã nghe Em nói những suy nghĩ của Em……thì ý nghĩa của hai tiếng hạnh phúc trong Anh mới sâu lắng vô cùng.
Tb:(nếu em không thấy cần phải giử thư này thì trả lại cho Anh)
(M đã để thư dưới gối ngủ làm nhàu thư ANH –ANH THÔNG CẢM NHÉ)
HỒI ÂM
Đêm 07-01-198…
Anh !
Ngôn ngữ ru ngủ cũa tình người , một phút tái tê lan dần trong con tim và trí óc . Em muốn nuốt trọn những tận cùng trong trang thư tâm huyết Anh gửi đến cho Em và có phải không khi người ta muốn nói…là lúc người ta không còn nói gì được nữa phải không Anh.
Bây chừ là đêm đã thật khuya , trước mặt và sau lưng đã vắng ngắt, im lìm. Anh cũng đã chìm vào giấc ngủ thật bình yên , Em vẫn ngồi đây nơi Anh đã quen thuộc , em buồn làm sao Anh ơi. Sao E.. không là E… nữa nhỉ - làm viên đá cuội trải đường cho mây lang thang , cất lên tiếng nhạc dịu dàng cho đôi tình nhân buổi chiều nhạt nắng – sao E… không là bóng râm để người ẩn nấp để được cười mỉm đong đưa
Thương yêu và lo lắng ? ưu phiền và đắn đo giữa tình yêu và lý trí … Tình yêu nếu không phải là hy sinh , chịu đựng? Nếu không là sống cho nhau – sống vì nhau thì còn mục đích gì nữa không Anh …. Và : …Viết đến Anh trong đêm chắc không tránh khỏi nhiều vụng vỡ, Anh cảm thông và hứa sẽ viết đến Anh nhiều hơn trong những ngày sau tập trung học để ý thức : Sống cho ra sống , yêu cho ra yêu,…được đầy trong ý vị sống của Em
Ba mươi năm đã trôi qua, bức thư tình Tôi viết cho Nàng (ngày 6/1/198..) và bức thư hồi âm của Nàng gửi cho Tôi , ngày hôm sau (đêm 7/1/198..) bằng giấy học trò , đều đã ố vàng theo thời gian . Nay Nàng còn nhớ hay không ? Và hôm nay , ngày 7 tháng 1 năm 2011 Là ngày sinh nhật con trai Nàng . Viết bài này , xin gửi đến Nàng và con trai …một lẳng hoa tươi thắm.
-----------------------------------------------------------------------------
Tp Hồ Chí Minh ngày 07 tháng 01 năm 2011
Phạm Nguyễn Như Tòan
Thọ Lộc at
01/07/2011 10:00 am comment
Entry của TL đã được NDM biến tấu thật cảm động.
Đúng là qua bao dông bão của cuộc đời mới thấy "Những chuyện buồn buồn lại thấy
vui vui. Những chuyện vui vui lại nghe nhơ nhớ". Nếu được tui đề nghị chủ nhà
NDM cho minh họa thêm mấy cái hình chụp hôm họp mặt ở nhà bạn Thu ấy và nhân thể
cho đăng tải dần dần cho đến hết những bức thư tình của một thời hồn nhiên và
thơ dại mà vô cùng trong sáng, vô cùng đẹp đẽ trên cho bạn bè và cho con cháu
chúng ta cùng đọc và suy ngẫm.
Thọ Lộc at
01/07/2011 10:00 am comment
Entry của TL đã được NDM biến tấu thật cảm động.
Đúng là qua bao dông bão của cuộc đời mới thấy "Những chuyện buồn buồn lại thấy
vui vui. Những chuyện vui vui lại nghe nhơ nhớ". Nếu được tui đề nghị chủ nhà
NDM cho minh họa thêm mấy cái hình chụp hôm họp mặt ở nhà bạn Thu ấy và nhân thể
cho đăng tải dần dần cho đến hết những bức thư tình của một thời hồn nhiên và
thơ dại mà vô cùng trong sáng, vô cùng đẹp đẽ trên cho bạn bè và cho con cháu
chúng ta cùng đọc và suy ngẫm.
TênTên at
01/07/2011 09:28 am comment
Rất hay và lảng mạn, nhưng tại sao bạn không đăng
một phần bản gốc cho ...lảng mạn hơn!? tui đang
chờ!



he he, tui là người còm mở hàng